dhp
22-10-2012, 03:01 PM
Ai khát khao tình yêu, tiền tài, lợi danh; tôi trăn trở khát khao mẹ! Mồ côi, tôi khát khao còn mẹ; là con gái, tôi khát khao sẽ làm mẹ. Tôi xót xa nuối tiếc khi thấy ai bỏ con bơ vơ, thấy mẹ già lang thang cơ hàn bị con mình ghẻ lạnh…
Khi tôi hai tuổi, mẹ đi mãi. Khát khao một lần được gặp mẹ trong mơ, nhưng không bao giờ hình ảnh mẹ trở về. Khát khao cái ôm siết vào lòng âu yếm mỗi khi đón mẹ đi chợ về. Khát khao được ngửi mùi mồ hôi thơm thơm nồng nồng vào mỗi tối rúc vào nách mẹ ngủ. Khát khao được nép sau lưng mẹ khóc rưng rức lúc bị ba đánh đòn, để được mẹ chở che...
Có những tâm sự con gái chỉ muốn thủ thỉ riêng với mẹ, tôi giấu vào góc kín nhất tâm hồn, trở thành bí mật ấu thơ. Ngày đầu tiên trở thành thiếu nữ mới ngượng ngùng, hoảng sợ làm sao! Giá như có mẹ, mẹ sẽ nói: "Con gái mẹ thành thiếu nữ rồi, từ nay phải thế này…".
Nhiều lần tôi lặng lẽ ngây dại nhìn những đứa bạn theo mẹ đi chợ sắm đồ, thấy mẹ chúng ngồi đan áo, chải tóc cho con gái, thắt đôi bím xinh xinh… Ngưỡng mộ. Ghen tị. Thèm khát! Vậy mà một lần đứa bạn thân nhất của tôi lạnh lùng buông câu: "Không còn mẹ lại tốt. Như bố mẹ tớ đấy, ngày nào cũng cãi nhau. Có bao giờ tớ ăn được bữa cơm yên ổn đâu. Bữa nào mẹ cũng la mắng quát nạt tớ, bố quăng bát ngang mặt…". Thật sao? Nếu mẹ còn sống, mẹ và bố cũng thế ư? Không. Bố kể mẹ rất hiền, rất dịu dàng, bàn tay mẹ chưa làm ai đau bao giờ. Giá mà tôi kịp nhớ một điều gì đó về mẹ…
21 tuổi, tôi mới biết rõ gương mặt mẹ. Sau hai năm học xa nhà, tôi về viếng mộ mẹ khi bố bảo: "Mộ mẹ xây lại rồi!". Nghĩa trang tháng hai, mưa xuân buồn ảm đạm. Không nhớ mộ mẹ nơi nào giữa mênh mông đổi thay, người trông nghĩa trang dẫn tôi tới: "Mộ bà ấy đấy, cháu là gì với bà?". Tôi sững người khi thấy ảnh mẹ. Rõ ràng dòng bia đề tên mẹ: "Nguyễn Thị Gái. Sinh 1948. Ngày mất 18-2-1988" nhưng ảnh không giống mẹ chút nào. "Không phải mẹ con, mẹ đâu phải thế". Bố từ tốn: "Đó mới là ảnh thật. Ảnh trên bàn thờ đã chỉnh vi tính nên không giống lắm!". Tôi sốc. Người chết không trở lại, nhưng nỗi khát khao mẹ khiến tôi ghi sâu trong tim hình ảnh về mẹ là vậy. Duy nhất, không thể thay thế được.
Tôi yêu mẹ nên khi lớn, cháy khát trong tôi là mơ ước sẽ được làm mẹ. Tôi yêu trẻ con vô cùng. Có lúc tôi chạy vội theo đứa bé chập chững trên vỉa hè, chỉ sợ nó ngã đau. Vậy mà vẫn có những người mẹ nỡ vứt bỏ con để ra đi. Họ không biết con cái cần hơi ấm mẹ đến nhường nào sao? Họ không biết nỗi đau của những đứa con thiếu mẹ sẽ thế nào ư?
Rồi tôi sẽ có những đứa con ngoan xinh. Tôi sẽ là một người mẹ tốt. Nỗi khát khao mẹ, tôi sẽ nâng niu gìn giữ để nuôi lớn những đứa trẻ của mình. Chúng sẽ rất yêu mẹ, hệt như mẹ chúng đã yêu mẹ mình vậy...
(TUOITRE.COM.VN)
Khi tôi hai tuổi, mẹ đi mãi. Khát khao một lần được gặp mẹ trong mơ, nhưng không bao giờ hình ảnh mẹ trở về. Khát khao cái ôm siết vào lòng âu yếm mỗi khi đón mẹ đi chợ về. Khát khao được ngửi mùi mồ hôi thơm thơm nồng nồng vào mỗi tối rúc vào nách mẹ ngủ. Khát khao được nép sau lưng mẹ khóc rưng rức lúc bị ba đánh đòn, để được mẹ chở che...
Có những tâm sự con gái chỉ muốn thủ thỉ riêng với mẹ, tôi giấu vào góc kín nhất tâm hồn, trở thành bí mật ấu thơ. Ngày đầu tiên trở thành thiếu nữ mới ngượng ngùng, hoảng sợ làm sao! Giá như có mẹ, mẹ sẽ nói: "Con gái mẹ thành thiếu nữ rồi, từ nay phải thế này…".
Nhiều lần tôi lặng lẽ ngây dại nhìn những đứa bạn theo mẹ đi chợ sắm đồ, thấy mẹ chúng ngồi đan áo, chải tóc cho con gái, thắt đôi bím xinh xinh… Ngưỡng mộ. Ghen tị. Thèm khát! Vậy mà một lần đứa bạn thân nhất của tôi lạnh lùng buông câu: "Không còn mẹ lại tốt. Như bố mẹ tớ đấy, ngày nào cũng cãi nhau. Có bao giờ tớ ăn được bữa cơm yên ổn đâu. Bữa nào mẹ cũng la mắng quát nạt tớ, bố quăng bát ngang mặt…". Thật sao? Nếu mẹ còn sống, mẹ và bố cũng thế ư? Không. Bố kể mẹ rất hiền, rất dịu dàng, bàn tay mẹ chưa làm ai đau bao giờ. Giá mà tôi kịp nhớ một điều gì đó về mẹ…
21 tuổi, tôi mới biết rõ gương mặt mẹ. Sau hai năm học xa nhà, tôi về viếng mộ mẹ khi bố bảo: "Mộ mẹ xây lại rồi!". Nghĩa trang tháng hai, mưa xuân buồn ảm đạm. Không nhớ mộ mẹ nơi nào giữa mênh mông đổi thay, người trông nghĩa trang dẫn tôi tới: "Mộ bà ấy đấy, cháu là gì với bà?". Tôi sững người khi thấy ảnh mẹ. Rõ ràng dòng bia đề tên mẹ: "Nguyễn Thị Gái. Sinh 1948. Ngày mất 18-2-1988" nhưng ảnh không giống mẹ chút nào. "Không phải mẹ con, mẹ đâu phải thế". Bố từ tốn: "Đó mới là ảnh thật. Ảnh trên bàn thờ đã chỉnh vi tính nên không giống lắm!". Tôi sốc. Người chết không trở lại, nhưng nỗi khát khao mẹ khiến tôi ghi sâu trong tim hình ảnh về mẹ là vậy. Duy nhất, không thể thay thế được.
Tôi yêu mẹ nên khi lớn, cháy khát trong tôi là mơ ước sẽ được làm mẹ. Tôi yêu trẻ con vô cùng. Có lúc tôi chạy vội theo đứa bé chập chững trên vỉa hè, chỉ sợ nó ngã đau. Vậy mà vẫn có những người mẹ nỡ vứt bỏ con để ra đi. Họ không biết con cái cần hơi ấm mẹ đến nhường nào sao? Họ không biết nỗi đau của những đứa con thiếu mẹ sẽ thế nào ư?
Rồi tôi sẽ có những đứa con ngoan xinh. Tôi sẽ là một người mẹ tốt. Nỗi khát khao mẹ, tôi sẽ nâng niu gìn giữ để nuôi lớn những đứa trẻ của mình. Chúng sẽ rất yêu mẹ, hệt như mẹ chúng đã yêu mẹ mình vậy...
(TUOITRE.COM.VN)