tghhn
22-10-2012, 02:15 PM
"Gửi chút nắng Saigon sưởi ấm người Hanoi"
Mưa dầm dề rồi mưa cũng tạnh thôi
Và mặt trời lại rạng ngời ánh sáng
Đông sẽ qua cho xuân về chiếu rạng
Tuyết băng tan, cuộc sống một dòng trôi
Dẫu trên đời tình bạc trắng như vôi
Thì thế gian vẫn còn người tri kỷ
Dẫu ước mơ mãi chỉ là mộng mỵ
Cũng yên lòng khi ta có bàn tay
Trăng trên trời khuyết nửa giữa đêm nay
Bởi mặt đất kém duyên nhìn trăng sáng
Thuyền bơ vơ giữa sông dài nước cạn
Bởi bờ xa vắng bến đậu bình yên
Hãy tin đời còn mãi mãi vô biên
Cây hạnh phúc sẽ ra mùa quả ngọt
Chim uyên ương sẽ cất cao giọng hót
Nắng sẽ về, cây cối sẽ lên xanh
Ở trên đời tình vạn kiếp vô danh
Cho ta hay tình ta đơn giản quá
Bởi thế gian có muôn ngàn điều lạ
Đến rồi đi… như gió thoảng bụi mờ
Một hạt cát không tạo nghĩa bơ vơ
Nhưng sa mạc là muôn trùng nỗi nhớ
Một dấu chấm là tưởng chừng đổ vỡ
Nhưng lệ rơi sẽ xóa sạch ưu phiền
Ai cũng hiểu tình đẹp thuở đầu tiên
Và đẹp hơn nếu có duyên mãi mãi
Biết làm sao trong cảnh đời thực tại
Ta hiểu người mà người nào hiểu ta?
Biết làm sao trong những tháng ngày qua
Lòng chân thật đổi lại lời dối gạt?
Biết làm sao trong mưa bay ngàn hạt
Ta trở về đối diện với mình ta?
Biết làm sao với những kỷ niệm xa
Ta níu kéo hay quên đi quá khứ?
Biết làm sao với những lá thư dài
Ta xé nát hay miệt mài cất giữ?
Biết làm sao giấc mơ tình bất tử
Đã bay xa vào huyền hoặc hư vô?
Ta tưởng tượng cuộc sống đã cạn khô
Rồi quý hơn cho những gì đáng quý
Ta hiểu đời chưa bao giờ vô vị
Nếm đắng cay ta thấy ngọt phần nhiều
Ta hiểu mình còn một chốn hoang liêu
Sâu con tim ngỡ đã đầy tình cảm
Ta hiểu người cũng có lúc ly tan
Rồi đoàn tụ trong niềm vui khôn xiết
Ta hiểu tình có trái ngang, sầu, biệt
Ngã một lần ta đứng vững lâu hơn
Một vầng trăng không tạo nghĩa cô dơn
Nhưng vẫn buồn nếu đêm nay trăng khuyết
Một bông hoa không bao giờ bất diệt
Nhưng vẫn đẹp nếu ta quý ta yêu
Tình con người đem bán được bao nhiêu?
Không ai biết bởi không người dám bán
Tình ở đời là thiêng liêng vô hạn
Chỉ để cho và đơn giản để cho
Với nụ cười ta tiễn biệt sầu lo
Lòng hân hoan đón chào ngày mai đến
Rồi hạnh phúc sẽ theo thuyền về bến
Trăng lại tròn soi bóng nước bình yên
Như nảy nở sau những nỗi niềm riêng
Hạt yêu thương sẽ lên mầm hạnh phúc.
23h52, 18/06/2007
http://media10.nhaccuatui.com/a00e243e0e4861f0a02c49717bb28041/499e4beb/NCT10/Toi%20oi%20dung%20tuyet%20vong%20-%20Hong%20Nhung%20%5BNCT%206902315966%5D.mp3
Mưa dầm dề rồi mưa cũng tạnh thôi
Và mặt trời lại rạng ngời ánh sáng
Đông sẽ qua cho xuân về chiếu rạng
Tuyết băng tan, cuộc sống một dòng trôi
Dẫu trên đời tình bạc trắng như vôi
Thì thế gian vẫn còn người tri kỷ
Dẫu ước mơ mãi chỉ là mộng mỵ
Cũng yên lòng khi ta có bàn tay
Trăng trên trời khuyết nửa giữa đêm nay
Bởi mặt đất kém duyên nhìn trăng sáng
Thuyền bơ vơ giữa sông dài nước cạn
Bởi bờ xa vắng bến đậu bình yên
Hãy tin đời còn mãi mãi vô biên
Cây hạnh phúc sẽ ra mùa quả ngọt
Chim uyên ương sẽ cất cao giọng hót
Nắng sẽ về, cây cối sẽ lên xanh
Ở trên đời tình vạn kiếp vô danh
Cho ta hay tình ta đơn giản quá
Bởi thế gian có muôn ngàn điều lạ
Đến rồi đi… như gió thoảng bụi mờ
Một hạt cát không tạo nghĩa bơ vơ
Nhưng sa mạc là muôn trùng nỗi nhớ
Một dấu chấm là tưởng chừng đổ vỡ
Nhưng lệ rơi sẽ xóa sạch ưu phiền
Ai cũng hiểu tình đẹp thuở đầu tiên
Và đẹp hơn nếu có duyên mãi mãi
Biết làm sao trong cảnh đời thực tại
Ta hiểu người mà người nào hiểu ta?
Biết làm sao trong những tháng ngày qua
Lòng chân thật đổi lại lời dối gạt?
Biết làm sao trong mưa bay ngàn hạt
Ta trở về đối diện với mình ta?
Biết làm sao với những kỷ niệm xa
Ta níu kéo hay quên đi quá khứ?
Biết làm sao với những lá thư dài
Ta xé nát hay miệt mài cất giữ?
Biết làm sao giấc mơ tình bất tử
Đã bay xa vào huyền hoặc hư vô?
Ta tưởng tượng cuộc sống đã cạn khô
Rồi quý hơn cho những gì đáng quý
Ta hiểu đời chưa bao giờ vô vị
Nếm đắng cay ta thấy ngọt phần nhiều
Ta hiểu mình còn một chốn hoang liêu
Sâu con tim ngỡ đã đầy tình cảm
Ta hiểu người cũng có lúc ly tan
Rồi đoàn tụ trong niềm vui khôn xiết
Ta hiểu tình có trái ngang, sầu, biệt
Ngã một lần ta đứng vững lâu hơn
Một vầng trăng không tạo nghĩa cô dơn
Nhưng vẫn buồn nếu đêm nay trăng khuyết
Một bông hoa không bao giờ bất diệt
Nhưng vẫn đẹp nếu ta quý ta yêu
Tình con người đem bán được bao nhiêu?
Không ai biết bởi không người dám bán
Tình ở đời là thiêng liêng vô hạn
Chỉ để cho và đơn giản để cho
Với nụ cười ta tiễn biệt sầu lo
Lòng hân hoan đón chào ngày mai đến
Rồi hạnh phúc sẽ theo thuyền về bến
Trăng lại tròn soi bóng nước bình yên
Như nảy nở sau những nỗi niềm riêng
Hạt yêu thương sẽ lên mầm hạnh phúc.
23h52, 18/06/2007
http://media10.nhaccuatui.com/a00e243e0e4861f0a02c49717bb28041/499e4beb/NCT10/Toi%20oi%20dung%20tuyet%20vong%20-%20Hong%20Nhung%20%5BNCT%206902315966%5D.mp3